Dòng chữ cuối cùng: “Huy à, con có một người anh em sinh đôi. Hắn bị ông nội giữ lại làm vật chứa Bóng Đêm thực sự. Tên hắn là… Minh Quân.”
Minh Huy nhìn Minh Quân – đôi mắt trắng dã kia bỗng rưng rưng. Trong sâu thẳm bóng tối, hắn vẫn khóc.
Linh hồn của mẹ – Thanh Tâm – bất ngờ hiện ra từ chiếc vòng tay mà Minh Huy luôn đeo. Bà không phải ma, mà là một pháp sư đã hy sinh thân mình năm xưa để gieo một ấn chú cứu rỗi. nguoi thua ke bong dem phan 2
“Bóng tối không phải kẻ thù của ánh sáng. Bóng tối chỉ là nơi ánh sáng chưa kịp chạm tới. Và đôi khi, người thừa kế đích thực không phải người mạnh nhất, mà là người dám ôm lấy cả hai phần trong chính mình.”
Sáng hôm sau, dân làng thấy một người thanh niên bước ra từ rừng. Một bên mắt anh ta đen thẫm như vực sâu, một bên mắt nâu hiền hòa như đất. Anh ta cười, nói giọng hai người hòa làm một: Dòng chữ cuối cùng: “Huy à, con có
Anh quay lưng bước về phía mặt trời mọc. Cái bóng của anh đổ dài trên mặt đất – không phải một, mà hai bóng hòa quyện vào nhau, tạo thành một hình thù chưa ai từng thấy: một vầng trăng khuyết ôm trọn một ngôi sao.
– “Mày sống trong ánh sáng suốt hai mươi lăm năm. Còn tao – trong bóng tối. Mày được gọi là ‘con’, còn tao chỉ là ‘vật chứa’. Ông nội đã đúng: chỉ có một người thừa kế xứng đáng. Và tao sẽ lấy lại vị trí đó bằng cách… nuốt chửng linh hồn mày.” Trong sâu thẳm bóng tối, hắn vẫn khóc
Giọng nói từ đầu dây bên kia lạnh tanh: